Tôi ơi, năm qua bạn thế nào? – 2020 kỳ diệu

toi oi nam qua ban the nao 2020 ky dieu

2020 kỳ diệu

Với nhiều người 2020 là năm thật tồi tệ, còn với bản thân tôi, năm nay là một năm thành công viên mãn. Năm nay có lẽ là vụ cá cược thành công nhất đời tôi từ trước tới giờ. Quyết định nghỉ làm khi đang ở mức lương rất cao, trở về nhà ở ẩn một năm, ai cũng đoán chừng là bước thụt lùi về sự nghiệp và cuộc sống nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại. Tròn 12 tháng nghỉ làm lại là bước tiến lớn củng cố bệ phóng cho tôi trong quãng đường tiếp theo.

“7 năm ngộ đạo không bằng một năm ẩn dật tu luyện”. Tôi bắt đầu hành thiền và tập sống tích cực lạc quan từ những năm 2012-2013. Tu tập học hỏi theo nhiều môn phái khác nhau, tôi cảm thấy bản thân đã thay đổi rất nhiều nhưng vẫn thiêu thiếu cái gì đó. Cho tới năm nay khi ở nhà cùng ba má và hòa mình vào cuộc sống của những người mà trước kia tôi vẫn nghĩ là họ có một cách sống quá truyền thống, quá đề cao vật chất. Lúc này, tôi không còn chịu trách nhiệm cho một mình tôi nữa, mà gánh trên vai trách nhiệm gia đình. Khi sống trong môi trường đó và va chạm liên tục với những dòng tư tưởng khác nhau, không phải đơn thuần là công việc mà là cuộc sống, tôi mới nhận ra mình đã sống như thế nào và còn thiếu sót gì. Tôi từng sợ lấy chồng, mà có lẽ lấy hồi 25, 27 tuổi có lẽ giờ tôi cũng ly hôn rồi cũng nên. Tôi chẳng hiểu gì về cuộc sống thực ấy cả, nên tôi sợ. Tôi cũng chưa từng tưởng tượng có con thì thế nào, tôi làm gì có thời gian cho chúng. 12 tiếng một ngày tôi ở công ty, làm việc từ sáng tới tối. Thế mà về đây, tôi mới phát hiện ra tôi yêu chúng như thế nào.

Trước kia tôi hay nổi nóng, suy nghĩ nông cạn và còn hơi ích kỷ nữa. Ấy thế mà may mắn ông trời thương, cho cuộc sống thuận buồm xuôi gió tới giờ. Nguyên nhân ẩn sâu sau những biểu hiện tiêu cực ấy dần dần lộ diện. Tôi hiểu ra rằng đứa trẻ bên trong mình chưa hoàn toàn được chữa lành. Tôi bắt đầu dành nhiều thời gian hơn để khám phá những vết thương, nhưng tổn thương bên trong mình. Rồi mọi chuyện tốt đẹp hơn. Tôi cũng dành thời gian để làm lại những luyến tiếc trong cuộc đời. Có những sự nuối tiếc không thể thay đổi nhưng cũng có những sự nuối tiếc có thể sửa đổi. Và tôi chọn thử lại một lần nữa. Thi thoảng bạn bè tôi vẫn bảo tôi hơi điên vì ở tuổi này lại đi làm những việc lẽ ra nên làm ở tuổi đôi mươi cơ. Mặc kệ thôi, vui mà.

Và tiền có lẽ là vấn đề của hầu hết mọi người. Khi tôi kiếm nhiều tiền, tôi căng thẳng lo âu. Năm nay, những tháng gần như không kiếm được tiền khiến tôi căng thẳng lo âu hơn nữa. Nhưng khi tôi bắt đầu kiếm nhiều tiền trở lại tôi vẫn căng thẳng lo âu. Vì thế mà tôi bắt đầu điên cuồng khám phá những khía cạnh tài chính, không phải bằng lý trí vì tôi đã học 4 năm kinh tế và gần 1 năm theo các lớp về tài chính ngắn hạn. Lý trí ấy không giải quyết được vấn đề tiền bạc trong tôi. Cảm giác căng thẳng, lo âu ấy chẳng liên quan gì tới số tiền tôi có cả, mà có thì cũng rất ít. Nó liên quan tới tâm thức của tôi về tiền. Tôi thực sự không biết bản thân muốn gì, bao nhiêu tiền thì đủ, … Rõ ràng cuộc sống mà tôi muốn chẳng cần nhiều tiền cũng có thể thực hiện được nhưng tôi luôn nghĩ rằng phải thật thật nhiều tiền thì mới có thể sống cuộc sống như thế. Vì thế mà tôi luôn cáu gắt khi có chuyện gì đó với tiền xảy đến. Giờ tôi vẫn sửa chữa tâm thức về tiền của mình, nhưng trạng thái khá hơn nhiều. Và tôi đang sống cuộc sống “theo ý mình”, vui vẻ và an lạc hơn bao giờ hết.

Khám phá ra sở trường của bản thân, vững chắc hơn với giá trị & niềm tin theo đuổi, và hình dung rõ hơn cuộc sống thực sự mình muốn sống. Có lẽ tôi đã trưởng thành hơn rồi.

Thêm nữa, cũng năm 2020 này,

– Lần đầu tiên tôi chứng kiến ba tôi, một người nông dân truyền thống, ban ngày làm đồng, tối xem youtube và google kỹ thuật canh tác với nuôi trồng. 60 tuổi rồi nhưng ông không ngại học hỏi và áp dụng khoa học kỹ thuật vào sản xuất. Bắt đầu ở tuổi này có vẻ hơi muộn nhưng cũng chẳng sao cả, muộn còn hơn không. Tôi thực sự cảm thấy rất tự hào về ba mình.

– Một năm chứng kiến sự thay đổi của cả mẹ và tôi, cùng nhau chữa lành mối quan hệ vốn hơi tệ giữa hai mẹ con suốt những năm tháng qua. Chúng tôi đã chữa lành từ gốc rễ vấn đề, bằng tình yêu thương từ con tim chứ không phải là lý trí và những nguyên tắc xã hội.

– 2020 cũng đánh dấu điểm khởi đầu đồng tốc giữa hai chị em tôi. Chúng tôi bắt kịp nhau, cùng nhau tiến lên trên một nấc thang mới về nhận thức, về quan niệm sống. Chúng tôi bắt đầu chia sẻ nhiều hơn, kéo nhau cùng đi lên để sống tích cực hơn, sống chất lượng hơn.

– Sửa lại những hối tiếc của năm ngoái khi ông nội mất, năm nay tôi đã có quãng thời gian ở gần bà nhiều hơn trước khi bà qua đời. Cũng có nhiều thời gian hơn cho bố mẹ, dành cho bà ngoại và cô dì chú bác trước khi tôi tiếp tục tất bật sải chân bước đi xa hơn.

– 2020 giúp tôi nhận ra rằng không cần tình yêu của người khác tôi vẫn có thể sống tốt, nhưng có tình yêu của người khác tôi còn sống tốt hơn. Vì thế tôi đã chọn cho đi và nhận lại một cách tự nhiên như một dòng chảy. Không lăn tăn khi cho và không đắn đo khi nhận. Yêu thương mình, yêu thương người, để được sống trong yêu thương.

Tôi nghĩ 2020 là năm thành công nhất của tôi từ trước tới giờ, không phải về sự nghiệp, về tiền bạc, về số lượng mối quan hệ. 2020 là một bước khởi đầu mới, tôi đã bước lên một bậc thang cao hơn, mở rộng tầm nhìn, chuẩn bị một tinh thần ổn định, và bắt đầu sống một cuộc sống giống như tôi luôn mong muốn.Cảm ơn 2020 thật nhiều ❤

Susan Tran

About Susan Tran

“Tôi có một giấc mơ, giấc mơ không quá lớn, đủ vừa bàn tay tôi. Tôi giữ giấc mơ theo mình đi khắp nơi. Mường tượng giấc mơ như quả trứng, ngày nào đó sẽ nở ra những điều xinh đẹp. Và tôi sẽ hạnh phúc…”

View all posts by Susan Tran →

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *