Tại sao khi gần tới thành công, con người thường bỏ cuộc?

Tại sao khi gần tới thành công, con người thường bỏ cuộc?

“Ông chú mentor” của tôi bảo thế này: bình thường lúc chúng ta chạy tới gần vạch đích, sẽ càng lúc càng cảm thấy chân tay rã rời không còn chút sức lực nào, tim đập thình thịch và không thể thở nổi nữa. Đa số chúng ta bị chính cơ thể mình lừa cho tới khi nhìn vào đồng hồ đo nhịp tim, ồ, mọi thứ vẫn ổn. Những vận động viên chuyên nghiệp hiểu điều này và họ chạy nước rút ở đoạn cuối cùng còn người bình thường thì buông xuôi bỏ cuộc.

Chuyện này chẳng phải chỉ diễn ra ở mỗi môn chạy. Mọi chuyện trong cuộc sống cũng vậy, thường thì chúng ta bỏ cuộc hoặc chạy chậm lại khi chúng ta gần tới thành công bởi lý do là chúng ta tự cho phép mình NGHỈ NGƠI sau một thời gian dài cố gắng và mệt mỏi. Su cũng đã từng không ít lần như thế. Tự cho phép mình nằm dài trên giường xem phim, đi chơi mà không suy nghĩ tới vấn đề cần giải quyết trong giai đoạn quan trọng nhất. Và chuyện gì tới cũng tới, đáng lẽ thành công rực rỡ thì lại thành một nỗi nuối tiếc suốt cuộc đời.

5 giai đoạn của đam mê (hay nhẹ hơn là yêu thích):

• Giai đoạn 1: Nhận ra

• Giai đoạn 2:Theo đuổi

• Giai đoạn 3: Gặp trở ngại

• Giai đoạn 4: Thay đổi suy nghĩ

• Giai đoạn 5: Cuộc chiến của sự mâu thuẫn nội tâm

Và hầu hết, chúng ta sẽ dừng lại ở giai đoạn 3 khi gặp khó khăn trở ngại. Cách chúng ta đối mặt với khó khăn thường là bỏ cuộc. Bạn biết tại sao không? Vì bỏ cuộc là sự lựa chọn dễ dàng nhất.

Cuộc đời là một chuỗi những bài học, nếu còn chưa học qua thì sẽ còn tiếp tục đúp lớp học lại. Đừng trông mong cuộc đời thay đổi ngoạn mục khi mà chỉ ngồi đó không làm gì hoặc là làm rất hăng say vật vã nhưng ngay khi cách vạch đích chỉ vài bước chân thì ta dừng lại hoặc rẽ qua một nhánh khác. “Đừng chọn sống an nhàn vào những năm tháng có thể chịu khổ được”

ixomxom.com

Chuyện của Su

i Xôm Xôm

ĐỪNG QUÊN

SUBCRIBE KÊNH YOUTUBE

LIKE FANPAGE

ĐỂ CẬP NHẬT NHỮNG THÔNG TIN HỮU ÍCH NHÉ

About Susan Tran

“Tôi có một giấc mơ, giấc mơ không quá lớn, đủ vừa bàn tay tôi. Tôi giữ giấc mơ theo mình đi khắp nơi. Mường tượng giấc mơ như quả trứng, ngày nào đó sẽ nở ra những điều xinh đẹp. Và tôi sẽ hạnh phúc…”

View all posts by Susan Tran →

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *