Quản lý tài chính và những sai lầm

sai lam trong quan ly tai chinh

Giờ suy nghĩ lại tôi mới thấy mình thật ngốc nghếch, dù học tài chính ngân hàng 4 năm liền, lại thêm vài khóa học quản lý tài chính, thế mà tư duy với tiền của tôi còn quá nhiều sai lầm. 

Chi tiêu không hợp lý – Sai lầm quản lý tài chính đầu tiên

Tôi có thể bỏ ra 2 triệu mua một chiếc váy nhưng lại chẳng dám bỏ ra vài trăm ngàn mua một chiếc đệm. Tôi đã từng cuộn 3-4 cái chăn bông suốt nhiều năm liền cho tới khi đứa bạn cùng phòng mắng bảo tôi kiếm nhiều tiền thế để làm gì mà tới cái đệm cũng không mua để kêu đau lưng suốt. Rồi bạn biết gì không, tôi mua một chiếc đệm rẻ nhất thị trường lúc đó, 250 ngàn. Nghĩ lại mới thấy bản thân thật sự ngu ngốc. Đáng lý phải chi tiền cho những thứ thực dụng, phục vụ cuộc sống hàng ngày trước khi mua sắm những thứ đánh bóng vẻ hào nhoáng bên ngoài.

Tôi mua rất nhiều thứ linh tinh. Tôi có 3 cái đèn ngủ, rất nhiều sổ trắng chưa dùng, 2 cái máy tính, rất nhiều mỹ phẩm và quần áo mà không bao giờ đụng tới, …. Cứ tưởng mua sắm như thế là thỏa mãn cho cảm xúc và yêu chiều bản thân nhưng sự thực đó là chi tiêu vô tội vạ, chi tiêu không có kế hoạch. Nếu theo cách sống tối giản của người Nhật thì khi muốn mua thêm một thứ, chúng ta phải bán đi thứ có công dụng tương tự đã có. Như vậy có thể đảm bảo rằng không có thứ gì bị bỏ xó và luôn chi tiêu đúng.

Tôi học được một bài học về tiền bạc từ cô “đĩ” mà trong mắt người làng tôi họ vẫn khinh miệt. Cô ấy mới lấy một người đại gia ở làng, bình thường người kiểu như cô ấy sẽ bị họ hàng nhà chồng bàn ra tán vào, nói này nói kia. Nhưng bạn có biết không, cô ấy quá đỉnh đi. Đa phần lời ra tiếng vào đều từ các bậc tiền bối vì thế mà cô ấy cứ gặp là cho tiền. Không cần có dịp gì đặc biệt, gặp là cho 500k-1tr, và tất nhiên không phải là kiểu ném tiền vào mặt người khác mà là quan tâm tới sức khỏe tới cuộc sống của người ấy. Tiền đút túi rồi chẳng nhẽ lại nói xấu, thế hóa ra tự tát vào mặt mình thế là cô ấy được các bà các cô đằng chồng khen nức nở là biết ăn ở. Nghĩ lại vẫn thấy cô ấy quá đỉnh. Chi tiền như cô ấy chính là chi tiêu đúng nơi đúng chỗ. 

Sau bao năm, tôi mới phát hiện ra rằng không hiểu mình đã tiêu gì mà không còn đồng nào nữa. Tôi đã sống một cuộc sống “nghèo sang chảnh”, chi tiêu những mục chẳng để làm gì, chẳng giúp ích gì cho tôi. Tôi đã tái cơ cấu lại chi tiêu để dành tiền cho những mục xứng đáng và sử dụng app sổ chi tiêu để ghi lại những mục đã chi.

Giới hạn nguồn thu nhập – Sai lầm quản lý tài chính thứ 2

Tôi vốn lười, lười chảy thây luôn nhưng làm ở công ty tôi như cá gặp nước, lại được sự động viên tinh thần từ sếp và ánh mắt ngưỡng mộ từ nhân viên nên không thể phụ kỳ vọng được vì thế mà tôi “siêng vô thức”. Nhưng cũng vì siêng việc ở công ty quá mà thành ra tôi không có nguồn thu nhập ngoài. Tôi bắt đầu tư từ năm 2013, túc tắc kinh doanh vài ba bận, làm một vài dự án ngoài. Nhưng chung quy 99% thu nhập hàng tháng vẫn đến từ lương. Nhưng tôi không hề nhận thức được sự nguy hiểm từ sự mất cân đối ấy. Tới năm 2020 này, khi nghỉ làm tại công ty tôi mới phát hiện ra tôi chính là một đứa nghèo kiết xác. Sau bao năm đi làm, số tiền tôi có còn chẳng mua nổi một đám đất ở quê nhà khi giá đất nền ở quê nhà đã tăng vọt lên tới 20tr/m2. Tôi đã đi qua những năm tháng đầu thanh xuân với việc cống hiến thời gian và tuổi trẻ mà quên mất sự chuẩn bị tài chính cho tương lai.

Việc giới hạn nguồn thu nhập chính là sai lầm trong quản lý tài chính. Không chỉ liên quan tới nguồn thu nhập để đảm bảo rằng nếu bạn dừng công việc tại công ty bạn vẫn có nguồn thu nhập khác mà còn liên quan tới cuộc sống sau này của bạn khi mà lãi suất tiền gửi tiết kiệm < lạm phát (bạn đang mất tiền mà cứ nghĩ rằng mình đang có lời).

Khi mở thêm nguồn thu nhập, hãy làm từ nhỏ tới lớn để đảm bảo an toàn cho vốn của bạn.

Coi thường tiết kiệm – Sai lầm quản lý tài chính thứ 3

Tôi không có ý niệm về tiết kiệm mặc dù mẹ tôi luôn nói là phải tiết kiệm nhưng tôi như đứa trẻ mới lớn thích nổi loạn, thích làm trái ý mẹ hơn là nghe theo. May mắn là tôi nhận được một cục tiền thưởng từ công ty và tiền làm dự án nên gửi mẹ tôi được một khoản kha khá để năm nay dùng chứ nếu không thì thực sự không biết giờ lấy tiền đâu để sống và đầu tư nữa. 

Năm nay giúp tôi hiểu được rằng: tiết kiệm sẽ giúp mình có được vốn để làm ăn và đầu tư. Vì thế phải cân đối lại các khoản chi tiêu, khoản nào hợp lý thì giữ, khoản nào không hợp lý thì bỏ. Cùng với đó là tăng thêm nguồn thu nhập từ các nguồn khác ngoài lương, sao cho lương chỉ chiếm 30%-40% trong tổng thu nhập thôi. 

Mục tiêu không gắn liền với thực tế – Sai lầm quản lý tài chính thứ 4

Tôi luôn mơ mộng về chuyện giàu có, muốn có xxx tỷ trong tài khoản nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ là làm thế nào để có xxx tỷ ấy. Nên nó giống một giấc mơ hơn. Cuốn sách thịnh vượng tài chính tuổi 30 đã giúp tôi rõ ràng hơn trong từng bước để đạt được. Tôi lúc này mới thực sự hiểu được sức mạnh của lãi kép và tôi không thể mong rằng ngay ngày mai tôi sẽ trở nên giàu ú ụ được. Tôi chỉ cần tích từng tháng, với lãi 3,5%/tháng thì tới năm 42 tuổi tôi sẽ có xxx tỷ trong tài khoản. Hi hi, vi diệu quá. 3,5% /tháng là con số lãi đầu tư hàng tháng mà hiện tại tôi hoàn toàn có thể kiếm được, thực tế thì tôi kiếm được nhiều hơn nữa cơ nên 3,5%/tháng là con số rất khả thi. Vì thế chỉ cần kiên trì thì xxx tỷ sẽ không còn là mơ nữa. 

Tái thiết lập mối quan hệ với tiền – Phương pháp quản lý tài chính hiệu quả

Dù những năm trước đó tôi đã biết rằng tư duy của tôi với tiền có rất nhiều vấn đề, nhưng tới 2020 giúp tôi nhận ra một cách rõ ràng hơn vấn đề đó là gì. Tôi đã trả lời được câu hỏi tại sao tôi lại lảng tránh việc kiếm tiền dù tôi thích tiền.

Tôi đã tái thiết lập mối quan hệ với tiền, coi tiền là bạn và là người giúp kiếm thêm nhiều tiền cho tôi. Tôi giống như chủ nhân của tiền. Tôi vui vẻ chơi đùa với tiền, tùy ý sắp xếp công việc cho họ và tưởng thưởng mỗi khi họ mang về nhiều tiền hơn cho tôi. Họ rất vui và tôi cũng vậy. Tôi an ủi tiền nếu nó thương tích trở về bên tôi và sau đó nó lại lấy lại sức mạnh để làm việc thật hiệu quả. Tôi vui vẻ và hạnh phúc với mỗi đồng tiền của mình. 

Tôi coi tiền là năng lượng. Tôi tưởng tượng tới một dòng sông. Tôi đã từng sợ rằng tiền vào = tiền ra thì tôi rỗng túi, tôi lo lắng một lúc nào đó nếu tiền không chảy vào nữa thì tôi sẽ khốn khổ. Nhưng tôi nhận ra rằng, nếu tôi ngăn đập trên dòng sông ấy, khúc sông đó vẫn sẽ có đủ nước để nuôi cá. Còn nếu tôi không ngăn đập thì nước từ thượng luôn luôn chảy xuống, ngày một nhiều hơn. Và lòng sông sẽ dần mở rộng ra, chứa được nhiều nước hơn. Tôi từ đó mà giàu có và hạnh phúc hơn. Và tôi nhận ra rằng nước sông có thường xuyên chảy thì nước mới sạch và tươi mát. Năng lượng tiền có lưu thông thì tôi mới hạnh phúc trọn vẹn. 

Tôi từng sợ đầu tư vì tôi nghĩ rằng tôi sẽ phải lấy tiền từ một ai đó, tôi thắng thì sẽ có người nào đó mất tiền. Tôi phân vân. Nhưng rồi tôi nhận ra đầu tư cũng giống như khi bước lên một sàn đấu, việc đấu hết mình chính là tôn trọng đối thủ của tôi và yêu thương họ. Tôi không lấy không của ai vì thế cũng không cần nhường và lại càng không cần mang mặc cảm tội lỗi vì lấy tiền từ họ. Tôi kiếm được tiền vì tôi thông minh và xứng đáng. Chỉ cần không trái luật thì tôi đã góp phần thúc đẩy vốn cho các công ty và góp phần thúc đẩy nền kinh tế. 

Tôi đã từng sợ phải lập dự toán chi tiêu và follow theo vì đơn giản tôi cảm thấy như thế là bị tù túng bị áp đặt. Rồi trong cuốn sách thịnh vượng tài chính tuổi 30 tập 2 có nhắc tới rằng: Hạn mức chi tiêu do ai lập? Do tôi lập. Ơ thế thì có nghĩa là tôi có quyền lập thế nào thì đặt đúng không. Thế chẳng phải là tự do tuyệt đối còn gì nữa. Hoàn toàn là sự lựa chọn của tôi mà. 

Còn có nhiều niềm tin nữa bị phá vỡ. Chủ yếu đó là sự sợ hãi, lo lắng, những tư duy sai lệch mà được truyền từ đời ông bà, bố mẹ gắn liền với quá trình trưởng thành và phát triển của bản thân tôi. 

Vì tiền đã thích nghi với cuộc sống nghèo và mệt mỏi của tôi suốt những năm tháng qua nên tôi tin là bản thân tôi cũng hoàn toàn có thể thích ứng với cuộc sống có rất rất nhiều tiền, cuộc sống của sung túc và hạnh phúc của tiền.

Một số cuốn sách về quản lý tài chính hay:

  • Bí mật tư duy triệu phú
  • Thịnh vượng tài chính tuổi 30 tập 1, 2
  • Đồng tiền hạnh phúc
  • Nghĩ giàu làm giàu

Susan Tran

About Susan Tran

“Tôi có một giấc mơ, giấc mơ không quá lớn, đủ vừa bàn tay tôi. Tôi giữ giấc mơ theo mình đi khắp nơi. Mường tượng giấc mơ như quả trứng, ngày nào đó sẽ nở ra những điều xinh đẹp. Và tôi sẽ hạnh phúc…”

View all posts by Susan Tran →

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *