Làm thế nào để tự tin?

Tôi muốn kể cho bạn nghe một câu chuyện, về một người bạn thân của tôi. Cô ấy rất giỏi, cái gì cũng giỏi, trừ một điểm, ngoại ngữ của cô ấy rất tệ. Tệ tới mức mà tôi hay gọi đùa là “gà”, tới phát âm những từ đơn giản cô ấy cũng sai be bét. Nhưng trong mắt tôi, cô bạn thân của tôi thực sự rất rất đáng ngưỡng mộ. Bạn biết không: dù trình độ “gà” như thế cô ấy lại có thể giao tiếp với người nước ngoài, thậm chí là có rất nhiều bạn người nước ngoài là đằng khác. Trong khi tôi thì sao? Nột đứa trình tiếng anh khá cầm trên tay tấm bằng IELTS đàng hoàng mà nhìn thấy Tây là chạy mất dạng. Khi công việc yêu cầu phải giao tiếp với người Thái, người Nhật, tôi hay lấy lý do này lý do kia để có thể chat qua tin nhắn hoặc gửi email. Tôi sợ phải nói và giao tiếp vì thực ra trong thâm tâm tôi sợ bản thân sẽ mắc phải sai lầm. Gọi đơn giản là tự ti với chính mình.

Sau đó tôi đã thay đổi.

Có một số bạn hỏi tôi là: Làm thế nào để hết tự ti?

Mỗi khi tự ti tôi sẽ nhớ tới người bạn đó của tôi.

Bản thân tôi không phải là một người quảng giao hay giỏi giao tiếp. Kể cả tiếng Việt hay tiếng Anh tôi đều có một nỗi sợ khi giao tiếp với người lạ, đặc biệt là những người giỏi, hoặc có địa vị trên tôi. Bệnh tình càng lúc càng trầm trọng. Thế rồi khi mà tôi đặt câu hỏi rằng: bạn tôi thực ra không giỏi nhưng nó lấy đâu ra tự tin để nói chuyện với người nước ngoài thế nhỉ. Tôi mới phát hiện ra rằng: Tự tin không tới từ trình độ, không tới từ địa vị của bạn. Tự tin xuất phát từ trái tim nồng ấm muốn tìm hiểu, muốn làm bạn với người đối diện kia, muốn giải quyết được vấn đề trước mắt kia. Tự tin xuất phát từ sự chấp nhận bản thân, chấp nhận những khiếm khuyết và sẵn sàng sửa đổi. Tự tin xuất phát từ việc bạn hiểu rõ và công nhận chính mình. Việc giấu đi những khiếm khuyết chỉ càng làm bạn thêm sợ hãi. Khi tay tôi bắt đầu run và đổ mồ hôi trong cuộc nói chuyện, tôi nhẹ nhàng quay về với hơi thở để tìm được bình an bên trong. Đôi lúc tôi cười và nói với người đối diện: “Tôi đang run khi nói chuyện với bạn” hay “tôi đang rất hồi hộp”. Tôi không ngại ngần che dấu sự bất an bên trong. Chia sẻ nó với người đối diện khiến tôi tự tin hơn, gần gũi với họ hơn. Quan trọng là tôi biết mình có những điểm mạnh nào để xứng đáng đứng ngang hàng cùng người kia nói chuyện. Dù đôi lúc biết phải nói câu gì cho phù hợp với cuộc nói chuyện về chủ đề không biết kia nhưng vì tự tin nên lòng tôi rất an.

Và hãy viết lại những thành công của bạn vào một cuốn sổ nhỏ. Tất cả những gì bạn làm được, từ những điều rất nhỏ tới những điều lớn lao. Ví dụ như: mình đã nấu món bí xào không bị mặn nữa, mình vừa nhìn thẳng vào mắt anh ta trong 20 giây mà không chớp mắt, mình giành được dự án X, mình đã nói câu cảm ơn 15 lần trong ngày hôm nay, …. Trong cuốn sổ ấy, bạn cần ghi cả thêm những thành tựu trong quá khứ bạn đã đạt được. Hãy nghĩ và viết lại 100 thành tựu của bản thân, (phải là 100 điều vì viết 20 hay 30 điều là quá dễ dàng, nhưng viết 100 điều thì đòi hỏi bạn phải công nhận bản thân ở cả những việc nhỏ nhỏ nữa). Và đặt cuốn sổ nhỏ ấy ở nơi bạn dễ thấy. Một tuần đọc lại một lần. Dần dần, lòng tự tin của bạn sẽ được nuôi dưỡng như một cái cây nhỏ ngày ngày được tưới nước vậy.

Nếu bạn vẫn còn lăn tăn thì hãy nhìn vào những video của tôi. Có phải vẫn còn rất tệ không? Có phải tôi nói ậm ừ, dài dòng? Có phải nội dung chưa có gì đặc sắc? Có phải hình ảnh chưa đẹp không? Có phải là lượng xem và đăng ký kênh rất thấp đúng không? Đúng rồi đó ^^ . Nhưng không vì thế mà tôi tự ti vào bản thân và bỏ cuộc. Tôi chẳng vì thế mà hoài nghi chính mình, hoài nghi rằng tôi không thể làm video và chia sẻ nó. Có những video tệ như này thì mình lại càng nên cải thiện bản thân để càng ngày càng có những video tốt hơn chứ. Giống như những video này của tôi, bạn có thể còn chưa đủ tốt so với tiêu chuẩn của chính bạn nhưng rồi bạn sẽ ngày một tốt lên thôi. Chỉ cần bạn không tự ti và không bỏ cuộc, mọi chuyện sẽ dần tốt đẹp hơn.

Nếu bạn vẫn còn lăn tăn. Hãy nhớ tới câu chuyện ngoại ngữ của tôi. Tôi so với bạn tôi, trên lý thuyết là một trời một vực. Từ vựng, ngữ pháp, phát âm, … đều hơn hẳn. Thế mà sự thực là tôi lại tự ti, trong khi bạn tôi lại thoải mái giao thiệp. Tôi nghĩ là bạn, trong mắt người khác, cũng rất giỏi giang, cũng rất tuyệt vời. Chỉ là bạn không nhận ra điều đó thôi. Trong khi bạn vẫn còn tự ti vì bạn kém cỏi hơn so với người ta thì tôi có một câu thần chú giúp bạn. Hãy nhìn vào mắt người kia mà nói: “Tôi sợ anh chị chê tôi…… (nghèo, nói chuyện bỗ bã, thiếu hiểu biết,….), nên tôi cũng không biết ……(nói gì, làm gì,…) cho đúng”. Cười một cái với họ và nói tiếp: “Anh chị không tin thì nhìn tay tôi đổ mồ hôi đây nè”. Rồi cười xòa một cái. Thế là mọi chuyện sẽ được giải quyết, bất an được đưa ra ngoài, san sẻ với người kia.

Tự ti chỉ là hoài nghi chính mình thôi. Tới giờ thì tôi vẫn thỉnh thoảng đổ mồ hôi, thấy sự khập khiễng khi giao tiếp,… nhưng trong lòng tôi lại rất an.

Vậy là hết bí kíp của mình rồi.

Chúc bạn có một thanh xuân rực rỡ nhé!

About Su

“Tôi có một giấc mơ, giấc mơ không quá lớn, đủ vừa bàn tay tôi. Tôi giữ giấc mơ theo mình đi khắp nơi. Mường tượng giấc mơ như quả trứng, ngày nào đó sẽ nở ra những điều xinh đẹp. Và tôi sẽ hạnh phúc…”

View all posts by Su →

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *