[Khôn thế nào – Khéo ra sao] Làm thế nào để mời cưới “khéo léo”? – P1

moi cuoi kheo leo

Làm thế nào để giao tiếp khéo léo? Nếu bạn là người gặp nhiều vấn đề trong giao tiếp hoặc chưa biết giao tiếp thế nào cho khéo léo thì hãy đọc chuỗi bài viết Khôn thế nào – Khéo ra sao này nhé

Phần 1 này, mình sẽ nói về chuyện mời mọc “khéo léo”

Sau nhiều năm được mời khá nhiều đám cưới, đám ma, chứng kiến nhiều người mời khéo, nhiều người mời vụng. Mình đã rút ra vài yếu tố “khéo léo” trong chuyện mời mọc để được lòng người khác và được việc của bạn

1. Phải mời thịnh tình từ tấm lòng chân thành:

Thằng bạn mình 5-6 năm rồi không chơi với nhau, trước kia cũng trong hội chơi “phá trường, phá lớp” cấp 3, đột nhiên gọi điện mời cưới. Hắn mời mình đi ăn cưới hắn trước một tuần. “Bà nhất định phải về ăn cưới tôi đấy”. Mình thì cũng ậm ừ để đó, “để tôi xem có được nghỉ thì tôi về”. 4 ngày trước ngày cưới, hắn nhắn tiếp tin “Về đấy, nhất định bà phải về đấy, không có bà thiếu vui”. Tôi vẫn ậm ừ, vì tôi ở xa quê, công việc lại lu bu nên cũng không muốn về lắm. Tới trưa hôm dẫn lễ (ở quê tôi thường dẫn lễ ngày hôm trước, hôm sau dẫn dâu và ăn cỗ) hắn lại nhắn tin cho tôi: “Bà về tới đâu rồi? Chiều đi sang đây chơi rồi ăn cơm. Về nhanh đi nhá”. Ôi hắn mời thịnh tình thế rồi mà không về thì là tôi không coi trọng quãng thời gian cấp 3 của chúng tôi rồi. Thế là tôi tức tốc lấy đồ, bắt xe, về quê ăn cưới hắn.

Cách mời cưới của hắn làm tôi ấn tượng quá, tới mức tôi kể nó cho mẹ tôi và bạn bè của tôi. Ai cũng nói rằng cách mời cưới này thật “khéo léo”, khiến cho người được mời cảm thấy ấm áp, cảm thấy mối quan hệ dường như khăng khít thêm vài phần.

Tôi lại kể cho bạn nghe một câu chuyện khác:

Cũng là một đứa bạn tôi, nhưng là bạn cấp 2, từ cấp 3 chúng tôi gần như không chơi với nhau nữa. Sau bao nhiêu năm không liên lạc gì, đột nhiên nhắn cho tôi một tin nhắn Facebook cụt lủn: “P ơi, ngày ….tôi lấy chồng, mời bạn đến chung vui cùng tôi và gia đình. Địa điểm:….”. Tôi nhắn tin lại không thấy trả lời gì thêm. Đến ngày cưới nó, tôi ở quê, vì nhà nó cách nhà tôi có 1 cái ngã tư, mẹ tôi với mẹ nó hay đi chợ nên dù không muốn đi đám cưới đó tôi vẫn gửi phong bì mừng nhưng quyết không đi đám. Mẹ tôi mắng bảo là tôi ở nhà sao không đi lại bắt mẹ tôi đi gửi tiền mừng cho. Tôi bảo mẹ tôi thế này: “Con không thiếu một bữa cỗ, nhưng con thiếu thời gian dành cho những người thực sự quan trọng trong cuộc đời. Con không thể dành thời gian cho một người bạn không thân thiết, cũng không tôn trọng con được”.

Bạn không thể dàn trải thời gian của bản thân cho những mối quan hệ chẳng đi tới đâu, cũng không chất lượng như vậy. Với thời gian ấy, bạn có thể dành để vun đắp cho những người yêu thương bạn và những người bạn yêu thương. Một người không thân, tới mời cũng không thịnh tình thì chẳng nên đi. Điều này cũng đúng với cả những mối quan hệ xã giao thông thường như đồng nghiệp, bạn cũ, đối tác,….

Có một câu chuyện mời cưới mà tôi được chứng kiến như thế này

Anh trai của bạn A lấy vợ, bạn A mời mấy đứa bạn thân về ăn cưới anh trai. Vì nghĩ là bạn bè thân nên mời bỗ bã, xuồng xã. Lúc mời còn cợt nhả chuyện về được hay không. Mấy người bạn thân của A nói về nhưng khi nói chuyện với nhau những ngày sau đó lại kêu với A là bận việc nọ việc kia. Bạn A cảm thấy tủi thân, tưởng những người bạn kia không muốn về nên lấy lý do. A nhắn tin lại là “Mày về được thì về không về được thì thôi, tao cũng không quan trọng đâu” hay “Mày không về tao đỡ tốn cỗ”. Đọc xong tin nhắn ấy, tụi bạn thân của A giận. Có đứa về, có đứa không. 2 bên giận dỗi nhau, nói những lời tổn thương nhau.

Ấy, tình bạn, tình thân đôi khi rạn nứt chỉ vì vài lời nói. Thực ra tôi thấy việc này không hiếm gặp. Rất nhiều người nghĩ là vì thân, vì đó là bạn thân, là người thân nên không cần quan cách câu nệ. Đúng là không cần quan cách câu nệ nhưng lại cần tấm chân tình. Mà tấm chân tình ấy lại được thể hiện ở việc bạn coi trọng người ta như thế nào. Thân thì lại càng phải yêu thương, tôn trọng vì đó là những người quan trọng với bạn. Người ta nói rằng: “chọn bạn mà chơi, lựa lời mà nói”. Đã thân thiết thì không ai cần sự quan cách câu nệ, nhưng họ cần được biết là họ quan trọng với bạn. Lựa lời nói đúng lúc đúng chỗ. Lúc đùa vui thì đùa tới bến, lúc cần nghiêm túc thì đừng cợt nhả, trả treo. Ai cũng là người bình thường, có tham sân si, có yêu có ghét. Phải tôn trọng người ta trước, yêu thương người ta trước thì mới mong người ta tôn trọng và yêu thương lại bạn.

2. Phải mời rõ ràng, nếu cần sự giúp đỡ thì phải nói rõ công việc

Với người thân, càng cần sự rõ ràng, và chân tình trong việc mời mọc. Nếu bạn lấy chồng/vợ, bạn có gia đình bên bố, gia đình bên mẹ. Ai cũng là người thân của bạn, nhưng họ lại không phải là người thân của nhau. Vì thế lại càng cần sự “khéo léo” trong giao tiếp ứng xử để 2 bên không phải ngượng ngùng, để 2 bên đều cảm thấy được tôn trọng, được góp sức cho công việc chung của con cháu họ. Đừng để ai cảm thấy mình không phải là người ít quan trọng hơn với bạn, ít được bạn yêu thương hơn.

Hãy nhờ những người thân, người bạn của bạn với những nhiệm vụ cụ thể và phù hợp. Công việc nhờ vả từng người phải rõ ràng để mỗi người đều biết chính xác việc họ cần làm là gì. Tôi thấy nhiều người chỉ nhờ chung chung là: Bác/Dì/Cô/… xem có việc gì giúp cháu. Vì không phải ai cũng có óc quan sát để biết việc gì cần họ, hoặc lúc cần người ra quyết định thì mỗi người một ý kiến, gây ra bất hòa không cần thiết. Tôi thấy tốt nhất là người được giao mảng nào sẽ quyết định mảng đó làm như thế nào. Và ai cũng phải có một mảng để phụ trách và mảng đó là mảng họ giỏi nhất.

Kết lại cho phần 1: Mời thế nào cho khéo léo thì bạn có thể thô mà thật, chẳng cần những từ ngữ hoa mỹ, chỉ cần bạn thật lòng với mọi người, đối xử với họ như cách mà bạn muốn họ đối xử với bạn, đối đãi bằng tình yêu chứ không phải con mắt xét nét thì bạn đã trở nên “khéo léo” rồi.

Mời bạn đọc tiếp các phần tiếp theo của [Khôn thế nào – Khéo ra sao]

*** Sự khác nhau giữa Khéo Léo và “Khéo Léo”:

Khéo léo là dùng từ hoa mỹ, nói với làm không đồng nhất, nói và hành động nhằm đạt được mục đích của bản thân

“Khéo léo” là không quan tâm tới ngôn từ nhưng dùng những từ ẩn chứa sự yêu thương và bao dung, nói đi đôi với làm, nói và hành động vì bạn yêu thương và tôn trọng người kia

Susan Tran

About Susan Tran

“Tôi có một giấc mơ, giấc mơ không quá lớn, đủ vừa bàn tay tôi. Tôi giữ giấc mơ theo mình đi khắp nơi. Mường tượng giấc mơ như quả trứng, ngày nào đó sẽ nở ra những điều xinh đẹp. Và tôi sẽ hạnh phúc…”

View all posts by Susan Tran →

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *