Đối nhân xử thế sao cho “khéo”

Gần 30 tuổi, lần đầu tiên nằm viện đối mặt với sống chết sinh tử tôi mới nhận ra trước kia tôi sống quá thờ ơ và vô cảm. Khi anh em họ hàng của tôi có chuyện nằm viện, tôi lại nghe lời ba mẹ “thôi không sao đâu, về làm gì”. Thế là tôi ở lại Hà Nội và coi như chẳng có chuyện gì xảy ra. Những ngày nằm viện này tôi nghĩ nhiều lắm, nghĩ về cách sống sao cho đúng. Tiền chỉ giúp phần nào đó thôi, đó là chuyện có đi có lại. Còn thứ quan trọng hơn là tình cảm là sự chân thành đối đãi với nhau. Có những cách sống đáng trân quý mà tôi đã học được sau lần nằm viện này.

Khi tôi vào viện, có 3 kiểu anh chị em họ hàng bạn bè tới thăm/hỏi han và tôi nghĩ 3 kiểu này cũng đại diện cho 3 kiểu người 3 cách sống khá phổ biến hiện nay.

Kiểu thứ 1: Chân tình

Kiểu Chân tình thăm nom này cụ thể là khi vừa nghe tin liền sốt sắng tới hỏi thăm, chia sẻ, tận tình giúp đỡ hết mọi mặt có thể. Đôi khi là giúp về mặt thông tin, thủ tục, mua sắm đồ dùng cần thiết, hỗ trợ gia đình trấn an người bệnh,…. Rất may mắn là tôi có những người anh chị em bạn bè họ hàng thuộc kiểu này. Những người này không lên thăm một hai lần, mà rảnh là họ ghé qua xem người nhà cần giúp đỡ gì không, hoặc hỏi han để hỗ trợ từ xa, căn bản của tuýp người này là sự giúp đỡ chân tình không ngại, không nề hà, không sợ phiền nhiễu. Kiểu này là những người bạn nên trân quý và trả ơn, nên gắn bó hơn vì họ thực sự rất yêu thương bạn. May mắn lắm bạn mới có họ ở bên.

Kiểu thứ 2: Xã giao

Kiểu này khá phổ biến. Hoặc có lẽ do việc đi thăm-trả lễ diễn ra thường xuyên quá khiến họ trở nên bàng quan hơn với những chuyện đau ốm diễn ra. Hoặc bản thân họ cảm thấy cũng không thân thiết gì lắm với người được đi thăm nên chỉ thăm xã giao và trao tiền. Tới thăm một lần và trao tiền, điểm cốt yếu của chuyến thăm không phải sự giúp đỡ mà là cho tiền người ốm. Kiểu này cũng khá yêu thương bạn đó, chỉ là không phải yêu tới mức đánh đổi lợi ích của họ lấy tình cảm với bạn. Chính xác thì có thể dùng từ “quan hệ xã giao” để xác nhận mối quan hệ giữa bạn và người đó.

Đừng tự ái, cũng đừng phủ nhận. Cũng chẳng có gì xấu ở đây cả. Chỉ là nên nhìn thẳng vào sự thật rằng mối quan hệ đó của bạn cũng không gắn kết khăng khít như bạn tưởng mà thôi.

Kiểu thứ 3: Thờ ơ

Kiểu này cũng khá phổ biến: biết mà bàng quan. Kiểu thờ ơ này hoặc là bản thân không biết mình sống thờ ơ, hoặc là biết mà cố tình sống thờ ơ. Ngày xưa mình chính là kiểu người này. Kiểu người này không đáng trách, chỉ có điều họ không biết yêu thương ai ngoài bản thân họ. Họ còn phải học nhiều trên con đường phát triển cách sống.

Note: Rào cản càng lớn thì mức độ chân tình càng cao. Nếu bạn ở cách 2km nhưng không sang thăm người ốm đó thì nghĩa là cũng chẳng yêu thương gì nhau. Nếu bạn ở cách 200km vẫn lặn lội về thăm nghĩa là mức độ yêu thương lớn hơn nhiều lần. 3 kiểu trên chỉ là 3 mốc trên thang đo mức độ chân tình. Không có đúng, không có sai, chỉ có sự lựa chọn.

Bài học rút ra để sống chân tình và yêu thương khi có người thân nằm viện

– Lựa chọn cách sống phù hợp, dù kiểu sống nào ở trên cũng ổn cả, nhưng hãy sống yêu thương thêm một chút, nghĩ vì người khác một chút, cho đi nhiều hơn một chút thì rồi bạn cũng sẽ nhận lại được nhiều yêu thương hơn một chút

– Hỏi han xem người bệnh & người nhà bệnh nhân có cần giúp đỡ gì không, đừng chỉ vào chơi xuông. Những thứ có thể giúp người bệnh và người thân của họ là:

+ Cần mua món gì ăn: ví dụ khoai lang cho dễ tiêu

+ Cần mua đồ dùng gì: khăn mặt, đồ tắm, …

+ Các hướng dẫn, chỉ dẫn khi ở viện ví dụ những lưu ý khi tiêm truyền và trông người đang tiêm truyền, ….

+ Các mối quan hệ có thể giúp đỡ người bệnh

– Đừng cố gắng trò chuyện quá nhiều với bệnh nhân, hãy nghĩ tới sức khoẻ của người bệnh. Những lúc như thế thì chỉ cần yên lặng ở bên cạnh, trao thêm một chút năng lượng bình an cho nhau.

Kết: Xã giao, thờ ơ hay thân tình thì đều ổn cả. Mỗi người có quyền chọn cách sống khác nhau. Chỉ có điều quy luật của cuộc sống là “không cho thì khó nhận”. Cách bạn đối xử với người khác cũng sẽ là cách người khác đối xử với bạn. Vì thế đừng ngây thơ sống thờ ơ như mình trước kia. Vì khi bạn yêu thương ai đó thật lòng và vô điều kiện, sẽ có người yêu thương lại bạn thật lòng và vô điều kiện như vậy.

About Susan Tran

“Tôi có một giấc mơ, giấc mơ không quá lớn, đủ vừa bàn tay tôi. Tôi giữ giấc mơ theo mình đi khắp nơi. Mường tượng giấc mơ như quả trứng, ngày nào đó sẽ nở ra những điều xinh đẹp. Và tôi sẽ hạnh phúc…”

View all posts by Susan Tran →

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *