Đi tìm đam mê, câu chuyện của riêng tôi

di tim dam me

“Đi tìm đam mê” có lẽ là sự trăn trở của rất rất nhiều bạn trẻ. Có những người đã tìm thấy niềm đam mê từ rất sớm. có người lăn lộn cả nửa đời người vẫn không thể tìm thấy được. Còn đây là câu chuyện của riêng tôi.

Bài viết này là tiếp nối của chuỗi bài viết Đi tìm đam mê:

Tôi đã cố gắng tìm đam mê trong rất nhiều năm, từ khi còn là sinh viên năm nhất đại học. Hồi đại học, tôi tưởng đam mê của tôi là tiền. Tôi lao đầu vào kiếm tiền, tham ra nhiều tổ chức đa cấp, bán hàng, tự mở cửa hàng, tự kinh doanh buôn bán, làm rất nhiều nghề. Rồi cũng chẳng đến đâu. Hồi đi làm công ty giáo dục đầu tiên, tôi tưởng đam mê của tôi là cống hiến giá trị cho xã hội. Tôi lao vào làm miệt mài mười mấy tiếng một ngày. Có vẻ vẫn chưa phải. Hồi đi làm công ty giáo dục tiếp theo, tôi tưởng đam mê của mình là chinh phục những thử thách mới, bứt phá doanh thu trong thời gian ngắn. Khi đạt được những thứ đó rồi, mọi chuyện chỉ còn là sự trống rỗng.

Ông nội tôi mất, đó là cú sốc lớn đối với tôi, có lẽ là cả ba mẹ tôi nữa. Sau sự kiện ấy, tôi chênh vênh không điểm tựa. Tôi bắt đầu hỏi rằng mình sinh ra trên đời này để làm gì? Trước khi nhắm mắt xuôi tay, tôi muốn làm gì? Rất nhiều câu hỏi tại sao được đặt ra. Tôi nghĩ là tôi muốn làm điều gì đó có ích cho xã hội này. Nó khiến tôi cảm thấy mình có giá trị, có ý nghĩa hơn. Vì thế, tôi nghĩ rằng đam mê của mình là chia sẻ giá trị, giúp đỡ các bạn trẻ phát triển. 2020 tôi ở nhà và xuất bản cuốn sách đầu tay: Đời vật vã, đừng vạ vật. Tới giờ nhìn lại thì cuốn sách ấy chia sẻ nhiều quá, nhiều đôi khi lại không tốt. Năm ấy tôi cũng kiếm được tiền nhưng không đủ chi tiêu. Rồi như bao người, tôi đi làm trở lại, chỉ để kiếm lương thôi.

Suốt 7 tháng làm việc, trong đó có khoảng 1 tháng tôi nghỉ mổ não. Có lẽ là sau ca phẫu thuật sinh tử ấy tôi đã ngẫm ra nhiều điều. 7 tháng ấy, tôi cảm thấy mình như một con robot, không chính kiến, không mục đích. Như cây cỏ lau phất phơ trong gió. Trên khía cạnh đạo đức thì công việc tôi làm cũng chẳng tốt đẹp gì. Công ty đặt gia công Trung Quốc, bán online qua Mỹ (dropshiping). Sản phẩm tệ, giá thành cao. Người phụ trách chăm sóc khách hàng là tôi sẽ hứng đủ mọi loại phàn nàn của khách. Quan trọng nhất là phải giải quyết sao cho công ty không phải trả lại tiền cho khách. Rất nhiều mánh khoé được sử dụng. Tôi đã thực sự lạc trôi trong sự mâu thuẫn lương tâm của chính mình.

Tới tháng thứ 7, tôi không thể làm gì hơn ngoài việc từ chức. Không thể mãi như này nữa. Chân giá trị của tôi không cho phép tôi ở lại nơi nhiều độc tố như vậy nữa. Tôi muốn sống một cuộc đời đẹp, một cuộc đời tử tế. Tôi không biết mình tiếp theo sẽ làm gì để sống tiếp khi rơi từ lưng chừng núi. Tôi chỉ biết rằng mọi thứ tôi làm sẽ khiến tôi hạnh phúc, không phải rằn vặt tự vấn lương tâm. Tôi sẽ tự hào về công việc mình làm.

Đam mê có lẽ đôi khi không thể gọi tên bằng một công việc cụ thể, nhưng bạn có thể gọi nó bằng một tính chất đặc trưng. Đam mê không phải thứ làm đi làm lại nhiều lần, nhiều năm mà là thứ từ sâu trong trái tim bạn khao khát muốn làm. Cuộc đời sẽ chẳng có nghĩa lý gì nếu bạn từ bỏ nó. Bạn sẵn sàng đánh đổi tiền bạc, danh vọng để đổi lấy “đam mê” ấy.

Đừng lo lắng, đừng vội vã, đừng gào thét tuyệt vọng sợ rằng không tìm thấy nó. Tôi không chắc đây đã là đam mê cuối cùng của mình. Nhưng tôi biết so với tất cả những thứ trước đây, thì lần này tôi đang hạnh phúc hơn nhiều. Tôi sẵn sàng và chủ động đánh đổi. Cứ tìm đi rồi một ngày bạn sẽ thấy nó. Giống như tôi đã tìm thấy sự tử tế trong cuộc đời mình vậy.

Đi tìm đam mê là một hành trình dài. Cứ vững tin trên con đường ấy nhé.

Susan Tran.

Bạn có thể theo dõi kênh youtube của mình tại đây: Susan Tran

About Susan Tran

“Tôi có một giấc mơ, giấc mơ không quá lớn, đủ vừa bàn tay tôi. Tôi giữ giấc mơ theo mình đi khắp nơi. Mường tượng giấc mơ như quả trứng, ngày nào đó sẽ nở ra những điều xinh đẹp. Và tôi sẽ hạnh phúc…”

View all posts by Susan Tran →