Có thể thất bại không phải là người thầy tốt nhất

that bai co phai la nguoi thay that bai

Lauren Eskreis-Winkler và Ayelet Fishbach của trường đại học Chicago’s Booth đã đưa cho các đối tượng nghiên cứu một bài kiểm tra cực kỳ khó, yêu cầu họ chọn một trong hai câu trả lời có thể đúng cho mỗi câu hỏi. Một nửa những người tham gia sau đó nhận được phản hồi về những gì họ đã làm đúng (phản hồi thành công) và những người khác thì về những gì họ làm sai (phản hồi thất bại). Mặc dù tất cả đều nhận được thông tin đầy đủ về câu trả lời nào là đúng, trong những bài kiểm tra tiếp theo những người nhận phản hồi thành công có thể trả lời những câu hỏi tương tự một cách chính xác, còn những người nhận phản hồi thất bại đã học được ít hơn và thường là không gì cả. Kết luận: Có thể thất bại không phải là người thầy tốt nhất

Phóng viên: Lauren Eskreis-Winkler, hãy bảo vệ nghiên cứu của bạn.

Eskreis-Winkler: Văn hóa của chúng ta cho chúng ta biết rằng chúng ta học hỏi từ thất bại. Những người thành công khi phản ánh những chặng đường của họ khuyên chúng ta nên “fail forward” (biến thất bại thành bước đệm thành công). Trong một bài phát biểu khai giảng gần đây, [Tòa án tối cao Mỹ] Chánh án John Roberts thực tế đã chúc các sinh viên “xui xẻo”- để họ có vài thứ để học hỏi. Đồng tác giả của tôi, Ayelet Fishbach và tôi tìm ra rằng thất bại thường có những tác dụng ngược lại. Thất bại phá hoại việc học hỏi.

Khi ai đó thất bại, họ cảm thấy bị đe dọa và sẽ tránh xa. Điều này làm chúng ta ngạc nhiên. Rất nhiều trải nghiệm tiêu cực thu hút sự chú ý của chúng ta. Lần tới bạn gặp một tai nạn trên đường cao tốc, hãy cố gắng không nhìn vào nó. Tuy nhiên khi nói đến những thất bại cá nhân, chúng ta ngoảnh mặt đi để bảo vệ bản ngã cái tôi của mình và kết quả là chúng ta không học hỏi được gì – trừ khi có động lực lớn

Phóng viên: Tại sao những người tham gia nghiên cứu của bạn không có động lực cao?

Eskreis-Winkler: Người ta thường có xu hướng làm ngơ những thất bại khi nó an toàn. Việc không biết câu trả lời cho câu hỏi như là “Những công ty Mỹ mất bao nhiêu tiền mỗi năm vì dịch vụ khách hàng tệ hại?” hay “Ký hiệu nào sau đây trong văn tự cổ miêu tả một loài động vật?” không phải là một vấn đề lớn.

Ngược lại, khi những thất bại quá lớn và không thể làm ngơ, người ta sẽ điều chỉnh và học hỏi. Có một hiện tượng trong tâm lý học gọi là việc học cái mình không muốn. Ví dụ: những con chuột trong phòng thí nghiệm nếm phải chất độc, nhận những sốc, hoặc trải qua những thất bại đau đớn khác sẽ học hỏi được từ trải nghiệm. Ở trên ngưỡng thì chúng ta học được từ thất bại, nhưng nhiều thất bại hàng ngày thì không vượt qua được ngưỡng này.

Phóng viên: Ngưỡng đó nằm ở đâu?

Eskreis-Winkler: Câu trả lời không mấy hài lòng là còn tùy. Nó nằm ở đâu đó giữa việc Trả lời sai một câu hỏi trắc nghiệm nhiều sự lựa chọn và Nếm độc. Trong một loạt những nghiên cứu tiếp theo, chúng tôi đã thử nghiệm xem liệu một khoản tiền thưởng lớn có giúp mọi người học hỏi từ thất bại không. Chúng tôi cũng thử nghiệm xem liệu việc tạo nội dung của bài thử nghiệm mang tính cộng đồng hơn có cải thiện kết quả không, bởi con người có một thiên hướng điều chỉnh thông tin xã hội. Ví dụ: chúng tôi đã hỏi những câu hỏi như là “2 cặp đôi nào sau đây đã đính hôn?” Tuy nhiên không thay đổi nào ảnh hưởng tới kết quả.

Con người ngoảnh mặt đi để bảo vệ bản ngã và như một kết quả hiển nhiên, họ không học được gì.

Eskreis-Winkler: Trong một thí nghiệm khác, chúng tôi tăng sự đánh cuộc theo một hướng khác: Chúng tôi tiếp cận 300 marketer qua điện thoại ở Mỹ và đưa cho họ một bài kiểm tra đẩy thử thách về dịch vụ khách hàng, một chủ đề liên quan trực tiếp tới công việc của họ. Nhưng, một lần nữa kết quả của chúng tôi là tương tự. Những marketer qua điện thoại nhận được phản hồi thành công trên những câu họ mà họ trả lời đúng đã chứng minh cho việc học hỏi, trong khi đó những người nhận phản hồi thất bại trên những câu hỏi mà họ trả lời sai thì không. Chắc chắn việc thực hiện kém trong bài kiểm tra dịch vụ khách hàng có thể đã làm những người tham gia đó cảm thất hơi hụt hẫng, nhưng những thất bại không lớn tới mức họ cảm thấy bắt buộc chú trọng tới nó. Họ thích bảo vệ cái tôi của mình hơn.

Phóng viên: Vậy thì tất cả chúng ta đều gặp rắc rối trong việc học từ thất bại?

Eskreis-Winkler: Trong thí nghiệm của chúng tôi, trung bình mọi người học từ thất bại ít hơn là từ thành công. nhưng điều này thì không đúng với mọi cá nhân. Có sự khác biệt đáng chú ý giữa những đối tượng nghiên cứu. Một số người tham gia chú ý tới thất bại và học được nhiều từ nó. Nghiên cứu trước kia của Ayelet chỉ ra rằng hiệu quả có thể phụ thuộc vào chuyên môn. Chuyên gia được chứng minh rằng phản ứng tốt hơn trước thất bại so với người mới làm. Khi mọi người có nhiều thành công, có một cái bị hỏng thì sẽ cảm thấy ít bị đe dọa hơn.

Ngoài ra, trong nghiên cứu của chúng tôi, nhóm thiểu số kiên cường có thể có cái mà Carol Dweck ở Đại học Standford gọi là “tư duy phát triển”. Họ có thể có niềm tin rằng tiềm năng cải thiện của bản thân, điều này đã thúc đẩy họ ở lại trong một trò chơi. Có lẽ nếu chúng tôi dạy mọi người trong nghiên cứu của chúng tôi áp dụng việc phát triển tư duy, chúng tôi sẽ nhìn thấy việc học từ thất bại trên diện rộng

Phóng viên: Làm thế nào bạn có thể dạy người khác có một tư duy phát triển?

Eskreis-Winkler: Giải thích đơn giản là bộ não có thể phát triển và rằng khả năng của chúng không cố định, có thể mở ra để cải thiện.

Phóng viên: Có cách nào khác để giảm sự đe dọa đến “cái tôi” và thúc đẩy việc học?

Eskreis-Winkler: Có, mọi người có thể học từ sai lầm của người khác. Trong một nghiên cứu, những người tham gia đánh giá câu trả lời của người khác cho những câu hỏi kiểm tra và nhận phản hồi về cách những người khác thực hiện. Những người tham gia của chúng tôi cảm thấy cái tôi bị đe dọa và tránh xa những thất bại cá nhân, nhưng họ không có vấn đề gì khi chú ý và học hỏi từ sai lầm của người khác.

Phóng viên: Đây có phải là bài học kinh nghiệm để các quản lý đặt nhân viên vào các tình huống mà họ thất bại ít hơn? Hoặc để giúp đỡ nhân viên thay đổi tư duy của họ để họ luôn có thể học hỏi từ thất bại?

Eskreis-Winkler: Mốc thời gian của bạn là gì? Nếu bạn cần kết quả ngay lập tức, hãy giành lấy các chiến thắng dễ dàng. Mọi người chú ý và học hỏi từ thành công. Xem xét thu hút sự chú ý của nhân viên của bạn tới cái họ đã làm tốt và củng cố thêm. Hoặc cung cấp phản hổi theo những cách để xây dựng cái tôi thay vì phá vỡ nó.

Nếu bạn không vội, bạn có thể tạo ra những sự thay đổi mang tính hệ thống: Bạn có thể thay đổi tư duy của mọi người, thay đổi văn hóa tổ chức của bạn, hoặc điều chỉnh lại bản chất của thử thách để giúp mọi người điều chỉnh và học hỏi từ thất bại.

Phóng viên: Nghiên cứu của bạn bao gồm các đối tượng người Mỹ và Anh. Liệu kết quả này có khác trong một nền văn hóa khác không phải văn hóa phương Tây?

Eskreis-Winkler: Giả thuyết tuyệt vời! Chúng tôi cần kiểm tra và chứng minh nó. Có một bằng chứng cho thấy những trường học ở một số đất nước như Nhật Bản, dạy trẻ em có thái độ lành mạnh với sai lầm và thất bại. Kết quả của chúng tôi có thể không lặp lại, và có thể thậm chí là đảo chiều, nếu những người tham gia không bị đe dọa bởi thất bại.

Eben Harrell, HBR. Có thể thất bại không phải là một người thầy tốt nhất.

Dịch: Susan Tran.

Xem thêm: 6 bước yêu bản thân và sống hạnh phúc hơn

NHỚ LÀ

SUBCRIBE KÊNH YOUTUBE

LIKE FANPAGE

ĐỂ CẬP NHẬT NHỮNG THÔNG TIN HỮU ÍCH NHÉ

About Susan Tran

“Tôi có một giấc mơ, giấc mơ không quá lớn, đủ vừa bàn tay tôi. Tôi giữ giấc mơ theo mình đi khắp nơi. Mường tượng giấc mơ như quả trứng, ngày nào đó sẽ nở ra những điều xinh đẹp. Và tôi sẽ hạnh phúc…”

View all posts by Susan Tran →

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *